Sunday, January 24, 2010

Thiên Tình Sử trong 10 phút

Trời ơi viết truyện siêu nhảm sến!!! Viết xng truyện này mình fải về vườn cuốc đất... thật ra định viết nghiêm chỉnh viết dài nhưng viết xong đoạn đầu, bịnh lười tái fát. Ak~

Thiên Tình Sử trong 10 phút

Giaochi 2010-

“Tôi có thể vào được không?” Chàng hỏi

Chàng trai đó có đôi mắt màu xanh bạc...

Mắt người thì không thể màu bạc được... chỉ có contact lense màu... Mà ngay cả, không phải contact lense màu thường dùng hàng ngày, loại contact lense hóa trang… loại contact lense rẻ tiền cho những lễ hội trẻ con kiểu Halloween… Màu xanh bạc này, có lẽ hơi khác Halloween một chút, những tia bạc đan xen xanh tỉ mỉ như thể tinh thể mắt người. Không rõ cặp contact này bán ở đâu và phải tốn bao nhiêu mới mua nổi.

Nhưng đàn ông con trai mà đeo contact lense thì… Chậc, Nàng ghét nhất. Bọn con trai mới lớn, vừa nhiễm cái thói bọn nó gọi là “metro”… nam không ra nam, bóng cũng chẳng phải bóng. Ra đường sực nức nước hoa và tóc tai vuốt keo cứng.

Cũng may, ngoại trừ cặp contact lens ra chàng chẳng “metro” lắm. Ngược lại, áo khóac ngả màu, sơ mi trắng và quần jean bạc màu, đôi giày phủ một lớp bụi. Mái tóc đen còn vương cát. Có vẻ chàng đã vội vả đánh bóng bề ngoài nhưng lớp bụi dày qua ngày tháng đã thấm sâu vào làm hoen ố từ vải áo khóac đến đôi giày. Cả người tóat vẻ phong sương, trong khi đôi contact lense hét chữ “metro”, một sự kết hợp đầy mâu thuẫn. Thế nhưng, ở chàng tóat lên sự thành thực và thân thiệt đến thôi miên.
Chàng bấm chuông hai lần, nàng từ tầng hai chạy xuống, vừa chạy vừa xỏ vội áo khóac và đeo đôi hoa tai.

“Anh tìm ai?”

“Đây có phải là nhà của cô K?” Chàng hỏi, hơi ngạc nhiên khi nàng mở cửa.

“Vâng, đúng rồi… K là bà của em… nhưng bà đã mất lâu lắm rồi… từ khi em mới 4 tuổi” Nàng trả lời, không khỏi ngạc nhiên. Nét sững sờ thoáng qua gương mặt chàng. Chàng chạm tay vào thành cửa, như thể cần điểm tựa để giữ vững mình.

“K là một người rất thân thiết của tôi… Tôi có thể vào được không?”

Chàng chỉ khoảng đôi mươi. Nàng cũng thế. Chắc hai người chỉ chênh nhau vài ba tuổi. Bà nàng mất khi nàng bốn tuổi, thử hỏi sao có thể quen chàng.

“em có việc phải đi bây giờ, anh quay lại được không?”

“Tôi ở nơi xa đến, lại phải đi ngay… chỉ định ghé thăm một chút rồi đi, không biết có dịp nào quay lại. Tôi vào ngồi một chút được không?”

“Bố em vừa gọi điện… có việc gọi em phải ra gặp… bây giờ chắc bất tiện lắm…”

“Bố của cô… là ai nhỉ?” Chàng cúi mặt, mắt ánh lên nét tò mò.

Nàng nói họ tên bố của nàng, họ bắt đầu bằng chữ M… Một dòng họ danh giá nhiều thế hệ trong khu vực này. Chàng nhếch môi…

“À dòng họ M… Chúng ta có bà con xa đấy… tôi cũng họ M… tôi có bà con với MM và DM”
Nàng nhìn chàng dò xét… có thể chàng nói đúng… Gương mặt chàng, quả thật có nét giống người trong gia đình. Đôi mày sậm, cái mũi hài hòa giữa đôi mắt sáng và khóe môi cong, những đường nét khiến người ta nhìn ngắm.

“Được, anh vào đi… nhưng chỉ một chút thôi, em phải đi có việc…”

Chàng chậm rãi theo chân nàng… Dòng họ M đã hơn bốn đời sống tại đây. Ngôi nhà đã cũ nhưng nguy nga như một lâu đài. Dòng họ M không giàu có, nhưng là trí thức khá giả.

“Em là cháu nội hay ngoại của bà K?” Chàng hỏi… đảo mắt nhìn quanh phòng khách như thể tìm lại nét thân quen.

“Cháu nội… Bà kết hôn với ông LM…”

“À… anh của DM…” Chàng nhếch môi… Rõ ràng chàng có biết dòng họ M.

“Nơi đây thay đổi nhiều quá…” Chàng nói, gần như thở dài. Nét buồn dừng trong đôi mắt.

“Vâng… từ khi ông cố mất, ông cậu MM đã thay đổi toàn bộ nội thất căn nhà…”

Chàng ngồi xuống ghế giữa phòng khách. Tay ôm mặt. Nàng rót nước mời nhưng chàng xua đi.

“Cô có hình của gia đình không nhỉ?” Chàng hỏi. Nàng gật đầu với tay lên tủ lấy khung hình. Nàng chỉ tay…

“Đây là bà khi còn sống… còn đây là bố, mẹ…ông cậu DM, MM… đây là em trai của em…”

Chàng cầm khung tranh trên tay, đôi môi như nở nụ cười nhưng cũng có vẻ chát chúa.

“anh liên hệ thế nào với bà em?” Nàng hỏi.

“à… có liên quan tới A M” chàng trả lời miễn cưỡng.

“A M?” Nàng hỏi. Nàng chưa bao giờ nghe đến tên người này.

“A M là em trai của M M, là con trai giữa, anh của D M lẫn ông em LM” Chàng nói, gương mặt hơi biến sắc.

Nàng lắc đầu… chưa từng nghe qua… bao nhiêu năm xem qua phả hệ hay hình chụp xưa cũ trong gia đình cũng chưa hề thấy mặt.

Ánh mắt chàng quắc lên, cái nhìn thân thiện biến mất.

“A M và bà của em ngày xưa từng là người yêu của nhau…” Chàng hạ giọng “Nhưng K cưới em trai của AM!” Nói đến đó chàng dừng lại. Nàng hỏi thêm vài câu. Chàng tên gì, ông A M giờ ở đâu thế nhưng chàng ngồi bất động chìm trong suy nghĩ.

“Em phải đi…” Nàng nói… sự im lăng khiến nàng ngột ngạt… “bố em gọi lúc nãy, nghe nói mấy người xây dựng bên khu đất nhà tìm thấy gì đấy…”

“Khoan đã” Chàng chợt đứng lên, chộp lấy tay nàng. Nàng hốt hỏang vung tay chàng ra nhưng chàng hiển nhiên mạnh mẽ hơn, giữ chặt lấy vai nàng. Nàng co người hỏang sợ. Thật ngu ngốc đã mời một người lạ vào nhà. Chàng đẩy nàng xuống ghế và nghiêng người ghìm nàng xúông. Nàng nhắm chặt mắt, nghiến chặt răng. Những hình ảnh trộm cướp hãng hiếp trên báo, đài từ đâu vụt qua mắt nàng. Nhiều phút trôi qua. Chàng vẫn dùng sức giữ nàng trên ghế. Tay bịt ngang miệng không cho nàng la hét. Đôi mắt bạc nhìn nàng hau háu. Mày cau, môi mím chặt. Thế nhưng chàng không hề cạ người lên cơ thể nàng. Chàng chỉ nhìn.

Bàn tay đè lên miệng nàng nới lỏng, vuốt ve gương mặt nàng. Đôi mắt tròn sáng lóng lánh của thiếu nữ hai mươi tuổi. Cái mũi thanh tú hài hòa với đôi môi cong.

“cô bé xinh đẹp lắm… vì bà em ngày xưa rất đẹp…”

Rồi chàng nhẹ nhàng buông nàng ra. Đứng dậy bước ra ngoài. “Xin lỗi…”

Nước mắt nàng nhòe nhọet. Nàng chạy xổ ra ngoài. Co giò phóng ra xe rồi đạp ga hết cỡ. Nàng dừng xe ở bờ đường. Thóang thấy bố nàng và ông cậu M M đứng giữa nhóm công nhân xây dựng, nàng chạy bổ lại. Thế nhưng bố nàng và ông cậu lại mặt lại cắt không giọt máu. Cứ như còn gặp chuyện gì hỏang hốt hơn cả nàng.

Nghe nói đám công nhân xây dựng hôm nay, trong khi đào xuống đất dòng họ đã tìm thấy một xác chết.

“Nhưng còn tươi như người còn sống… một thanh niên trẻ…” Họ nói. “quấn trong vải liệm, quần áo bình thường… Có cây thánh giá xuyên qua người. Bọn tôi gỡ cây thánh giá ra mang xác lên. Vừa đi gọi cho nhà họ M quay lại thì xác chết đã biến mất!”

“Nhảm nhí… cậu ông M M la to. “đừng bày trò mê tín dị đoan” Ông hậm hực quay đi. Ông hối “Đi về nào”
Một công nhân nói với theo “không phải tụi tui bịa ra đâu… xác chết đó mặc áo khóac nâu, áo trắng bên trong với quần jean và giày nâu! Bên cạnh còn có một tấm bia đề chữ A M…rõ ràng là họ M nhà ông!”
Nàng nghe miêu tả thế thì liên tưởng đến chàng mà rụng rời nhưng cũng theo ông cậu về nhà.

“A M… có bà con cháu chắt gì không hả ông?” Nàng hỏi.

Cậu M M gạt phắt đi. “Không”

“ngày xưa có phải A M là người yêu của bà cháu?” Nàng lại hỏi.

Lần này ông hét to:
“Mày nghe ở đâu cái tin gì thế? A M đã chết lâu lắm rồi! Từ hồi còn trẻ không có vợ con gì. Không biết chôn ở đâu nhưng làm sao có trò cái xác còn như người sống được”

Thế ra có thật có người ông tên là A M.

“Người đó có phải cao khoảng…” Nàng gặng hỏi, cố tìm lời để miêu tả chàng chính xác nhất.

Ông cậu M M càng nghe tả mặt càng biến sắc. Đến khi xe dừng bước xúông thì ngã ngửa ra ngất đi.

Chuyện từ xưa nay dấu kín… Dòng họ M có người con trai bị hóa thành ma cà rồng. Chàng bị chôn sống và xóa hết tên tuổi trong phả hệ…

... nhưng chàng chưa hề chết đi…


* * * * * * * *

Trở về đầu trang.

Sunday, July 19, 2009

Inter Milan ở Mỹ, ESPYS, Anime Con 09

Một bức ảnh nói được hơn ngàn từ. Vài hình ảnh tóm tắt:

Tiệc với hãng ESPN trước giải ESPYS (vé không có bán ngoài):

Bên trong sân, khán đài dựng lên giữa sân vườn nhà hàng J Bar ở Los Angeles.



Đèn laze rọi lên tường:



Nàng GC và đồng bọn. Nhìn hình đừng tưởng nàng Giaochi lùn. Chàng bên phải 1 chàng cao 1.85m và 1 chàng cao 1.97m



Ai thích thể thao chắc chắn sẽ thích dự mấy tiệc này vì vận động viên được mời đến, đi vòng vòng trong sân không có rào bảo vệ và bạn có thể tiếp cận, xin chữ ký, chụp hình, hun hít, cụng ly v...v....

Rất ngược lại khi bình thường nếu muốn tiếp cận các vận động viên có tên tuổi fải xếp hàng chờ thời bên ngoài rào bảo vệ và hy vọng khi vận động viên đi wa họ sẽ tốt bụng bước lại gần cho chữ ký.

Mớ hình dưới đây nàng Giaochi chụp tại trường UCLA, khi đội Inter Milan wa Mỹ tập dược. Người hâm mộ đứng ở ngoài từ sáng, dưới cái nắng điên loạn mùa hè ở đây và khi các cầu thủ tập xong, rời sân bóng, các "fan" hò hét sau rào bảo vệ để xin chữ ký và tranh thủ nhá máy ảnh. Nàng GC trong trường hợp này cũng như các fan khác, xếp hàng chờ thời ngoài sân thôi! Nhưng được cái vì tài nghệ chụp ảnh hơi bị siêu nên chụp được những tấm cực kỳ cận ảnh trong điều kiện đối tượng di động. Thật đáng ngạc nhiên vì ở LA bao lâu, đi bao nhiêu tiệc VIP thế mà những tấm hình người nổi tiếng đẹp nhất lại được nàng Giaochi chụp từ góc độ, vị trí người hâm mộ.

Zlatan Ibrahimovic của đội Inter Milan - cởi trần ngồi trên xe. Chàng này đang giữa xì căng đan sôi sục vụ chàng có chuyển wa Barca không. Đến báo chí việt nam còn nói nà. Chàng có thể hem đẹp zai, nhưng đừng quên 1 năm chàng kiếm hơn 20 triệu đô Mỹ.



Những tuyển thủ khác của đội Inter Milan. Ai biết mặt thì biết tên rồi. Ai không biết tên thì vô facebook của nàng Giaochi đọc. Trong facebook cũng có thêm nhiều hình nữa.





Jose Mourinho - pác này khó tính thế. Nhăn nhó từ đầu đến chân. Trong facebook của nàng GC có hình pác ngồi trên xe nhăn fát khiếp.




Marco. Hơi bị đẹp zai



Hết đề tài thể thao, chuyển sang đề tài Anime. Hình chụp tại Anime Con 2009 tại Los Angeles. (vé có bán ở ngoài)


Thuỷ thủ mặt trăng cùng đồng bọn thủy thủ và 1 pé điên nào đó:





Vài nhân vật truyện tranh Nhật khác. Nhân vật bên phải súyt rớt ngực ra ngoài.



Nàng GC sắp tới sẽ ít load hình lên fkcafe mà sẽ load lên facebook nhiều hơn nên ai muốn add xin mời add ở http://facebook.com/giaochi


Đang quyết liệt tập bóng bàn để xin vô đội tuyển liên ...công ty.

* * * * * * * *

Trở về đầu trang.


Sunday, June 28, 2009

Tiệc Tùng Ở Beverly Hills và diễn viên film Twilight

Hum nay nàng GC đi dự lễ trao giải Vision Awards và bán đấu giá ở khách sạn Beverly Hills Wilshire ở ...dĩ nhiên Beverly Hills. Bất ngờ & thú vị vì nhiều lý do:

1. Bàn của nàng GC ở dãy đầu tiên, sát sân khấu. Đồng nghĩa với entry này nhìêu hình chụp cực kỳ cận cảnh! Hí hí hí!

2. Khách mời của buổi tối gồm nhiều nhân vật thú vị. Từ bàn của nàng GC có thể nhìn thấy bàn kế bên có vợ của thống đốc bang California, ngôi sao của chương trình Biggest Loser Jillian Michaels hay những người mà chắc nhìu pé teen ở đây sẽ thích dưới đây.

3. Ờ, tình hình là có 2 lý do trên thôi.


Bắt đầu xem hình nà:


Bàn của tui nhìn ra fía sau - nến lung linh. Bữa tối được fục vụ cùng lúc với chương trình nên tình hình bà con đôi khi tập trung vô ăn uống hơn vô chương trình:




Ai ngồi ở bàn kế bàn tui đây:




Zoom vô chút nè:




Nhận ra hem? Pé Taylor Lautner - đóng vai Jacob Black trong film Chạng Vạng (Twilight). Người sói mà các pé teen ái mộ. "Pé" Giao Chi cũng ái mộ lém. Thật tình, toàn bộ fần 1 của film Twilight chỉ có 2 pé đẹp trai đó là pé Taylor với bé Peter Facinelli - đóng vai bố của bé Edward- là đẹp chai thôi. Pé Peter hình như cũng có mặt trong tối hôm nay mà "pé" GC nhìn không ra!

Pé lên sân khấu:




Sau khi nói mấy câu, pé Taylor khiêm tốn lui ra sau. Những bác đứng xung quanh hay fát biểu là đạo diễn, nhà sản xuất etc của film.





(hình như) Ashley Greene đóng vai Alice trong Twilight:




Với Gil Birmingham đóng vai Billy Black trong Twilight:





Vợ của Larry King:






Hình chụp không có flash mừ rõ ghê!

Vài nhân vật khác - đang fát biểu là Lawrence Bender - nhà sản xuất của nhiều film như Kill Bill, Anna and the King, Pulp Fiction. Đứng fía sau trong áo đỏ, giày đỏ và hở ngực là Bai Ling.






Peter Fonda - bố của Bridget Fonda



Hoa hậu tuổi teen California:



Vài món đem ra đấu giá tối nay:

Poster film Bố già với chữ ký của dàn diễn viên:




Cây đàn của nhóm Eagle khi hát bài Hotel California:




Quả bóng chày có chữ ký của tổng thống Mỹ Obama





Poster film Twilight với chữ ký dàn diễn viên - tấm này hình như cuối cùng bán với giá 1200 $ thì fải...




Ở một thời điểm khác, tại 1 nơi khác. Cụ thể hơn là tại liên hoan film Los Angeles. Ai đó lên cơn tửng và làm dáng kiểu Hollywood - kiểu đứng liếc wa vai và cười nham nhở - trên thảm đỏ trước liên hoan film.




Đây là dáng đứng thảm đỏ của các nàng diễn viên Hollywood vì kiểu đứng này ăn hình hơn hẳn khi chụp thẳng. Bà con lên thảm đỏ ai cũng đứng liếc liếc wa vai hết!

Nhập gia tùy tục. Ở Los Angeles fải chụp hình kiểu Los Angeles.


* * * * * * * *

Trở về đầu trang

Sunday, June 14, 2009

Hưởng Thụ Là Cả 1 Nghệ Thuật

Hum nay hy sinh buổi sáng thứ 7 nằm nhà post đống hình lên bù đắp cho việc 2 tháng không blog. Ặk!

Gần đây đi làm, đi chơi wớ sớ đến mức mà pạn Vân hỏi nàng GC cũng không nhớ nỗi tiệc nào là tiệc nào luôn! Cũng may có calendar.google.com thường xuyên sms nàng GC kế họach trong ngày chứ nếu không là cũng không biết mình ở đâu làm gì. Nàng GC là 1 fan trung thành của lịch tự động, ngay cả mấy chuyện "quan trọng" như:

"Thứ 2, 2hr trưa, nhớ ăn trái đu đủ ở tủ lạnh công ty" cũng fải ghi dzô calendar. Chứ không quên hít!

Ăk! Vài tấm hình trích chương trình ăn chơi trong tháng wa:

Phát hiện ra tình iu mới:

Món Crawfish vị Cajun. Ai mún tìm hiểu thêm thì tự google tìm hiểu, nàng GC giải thích vắn tắt thôi. Đại loại đây là loại tôm cạn. Hình dạng nữa giống con lobster nữa giống con tôm. Ngồi ngắm ngắm, lột lột thì giống con ... gián. Và vị thì nồng nồng giống con ba khía!

Món Louisiana Crawfish bán rất thịnh hành ở cộng đồng người Việt ở Quận Cam. Có thể vì gia vị của nó rất cay và nồng rất giống nhiều món ăn của người Việt. Con tôm cạn mua về, xào với thật nhiều tỏi, gia vị cajun (bao gồm bột ớt của Mexico, hồi, quế, linh tinh...), xào chung dầu ớt, bắp và súc sích.



Ở các quán họ xào ra rồi bỏ vào bịch nilôn để giữ mùi vị và độ nóng. Loại tôm này rất ít thịt. 1 con nhìn to như thía chứ có xí thịt à. Chủ yếu điểm hấp rẫn của món ăn chơi này là gia vị bên ngoài. Cay tóe lưỡi, cay đổ mồ hôi, chảy nước mũi mà sôi nước mắt! Ai hỏi vậy có gì ngon, fải nhìn hàng người xếp dài dòng dọc mỗi ngày trước những quán bán Crawfish. Việc xếp hàng 2 tiếng đồng hồ để có chỗ ngồi không fải hiếm!

Trong hình, 2 người đẹp trước khi ... lâm trận:



Nàng bên trái là Phạm Thiên Trang, cựu hoa hậu người việt ở Mỹ. Trong hình, 2 nàng vừa chén xong nửa chục (hay 1 chục gì đó???) con hàu sống, đang chụp hình giết thời gian khi chờ crawfish bưng ra! Tối hôm đó, đi nguyên 1 nhóm, mỗi người xơi hơn mấy kg crawfish, 1 mớ hàu, sau đó còn đi ăn bánh crepe và dzứt thêm tô phở nữa! Ấy thế mà ẻm GC vẫn ốm như con mắm! Đúng là ẻm làm việc wớ sức!

(Lưu ý cho bản thân - lần sau chụp hình kế hoa hậu nhớ fải trang điểm trước!)

Những dịp lễ lạc, người ở khu vực Nam Cali thường thích đi LA, Hollywood, Santa Monica, Beverly Hills v..v... nhưng nếu ai đó ở Santa Monica như nàng GC, thì đi chơi đâu bây giờ? Nàng GC đi chơi xa. Giống như người Vũng Tàu thích đi Sài Gòn chơi, và người Sài Gòn chạy ra Vũng Tàu tắm biển.

Từ Santa Monica, nàng GC và đồng bọn chạy đi thành phố Laguna Niguel. Khu vực này rất vắng vẻ, gần gũi với thiên nhiên. Rất thích hợp nghỉ mát và xa rời nhịp sống xô bồ và kẹt xe của LA. Ấy là nói vậy chứ hôm nàng GC check in vô khách sạn St Regis, đứng kế 1 nàng tóc vàng ẵm theo con chó hỏi chuyện thì hóa ra nàng này cũng dân Santa Monica, nhà nàng ở cách nàng GC chừng 15 fút! Đại loại là dân LA ngày nghỉ chạy ra các khu resort nghĩ mát đều cùng mục đích là tránh đám đông xô bồ thường ngày. Và chính vì cùng mục đích nên đám đông xô bồ thường ngày cùng nhau xô bồ nghỉ mát!

Minh chứng sống động của vụ này là ở khách sạn St Regis - khách sạn 5 sao nha, cứ nghĩ phục vụ fải tuyệt vời lắm, nhưng vì lượng khách wá đông mà nhiều khi đứng chời Valet lấy xe (giống kiểu gửi xe nhưng có người lái vô bãi rồi lái ra giùm) fải chờ gần nửa tiếng! Chủ xe từ Ferrari, Porsche, Mercedes, BMW đều fải đứng chờ dài mỏ. Nhắc đến xe mới nhớ, chưa từng thấy khách sạn nào tập trung nhìều xe hạng sang như St Regis cả.

1 góc phòng Suite ở khách sạn St Regis. Không rõ phòng thường của khách sạn này thế nào nhưng loạt fòng Suite lớn kinh khủng. Suite này lớn hơn nhà của nàng GC. Không biết để dẫn chứng việc cái phòng lớn hay nhà nàng GC nhỏ! Ặk!!!





Một góc phòng tắm - bồn tắm chất được 2 ẻm. Mà em nào ốm như nàng GC thì fải 3 em wá! Từ bồn tắm này có thể mở cửa sổ nhìn ra fòng ngủ và xem TV!



1 góc khác của fòng tắm!



toilet và tủ nằm ở góc khác nữa! Ặc! Phải nói thêm là toàn bộ fòng tắm lẫn toilet được trang bị âm thanh surrounding! Ặc! Vừa tắm vừa nghe nhạc hay xem tv là 1 chuyện đi, nhưng vừa đi cầu vừa nghe nhạc đa chiều thì ... hết nói.

Sân golf của khách sạn St Regis:





Từ khách sạn năm sao này chuyển sang khách sạn năm sao khác: Ritz Carlton. Cách đó chừng 5 fút lái xe.

Quang cảnh nhìn từ khách sạn Ritz Carlton:



Ở đây mà tổ chức tiệc cưới hoặc honeymoon thì loãng mạn fải biết! Khung cảnh thiên nhiên nhìn từ Ritz Carlton đúng là ...nghẹn ngào. Trời xanh thăm thẳm, biển rộng mênh mông. Bãi cỏ xanh mườn mượt. Ritz rất biết tận dụng khung cảnh và từ cách nhà hàng bên trong khách sạn, hay nhà hàng ngoài trời hay chỉ ngồi trên bãi cỏ thôi, khách có thể ngắm bình minh trên biển, hòang hôn xuống biển hay ngắm cuộc đời trôi lờ đờ cũng đủ sung sướng!

Thậm chí đi tập gym cũng có thể ngắm cảnh biển! Trong hình 1 em xai đang chạy bộ và ngắm chiều tà!




Sau 2 màn VIP bành trướng tại 2 khách sạn năm 5 lừng lẫy ở Laguna Niguel - một cái ở suite, 1 cai ở club level, cứ nghĩ khó gì có thể làm nàng GC ấn tượng hơn. Nhưng không, đợi hôm sau wa đêm ở khu resort Pelican Hill!

Khu resort 5 sao này mở cửa không lâu và giá wá đắt đỏ. Đó là lý do mà nó rất vắng vẻ. Và cũng là lý do mà rất nhiều nhân vật cao cấp ở tại đây. Giám đốc điều hành của khách sạn này kể hàng cây mọc trên đường trong khuôn viên thôi đều là cây olive hơn 700 tuổi bứng từ Italy vác wa đây! Hoàng tử của nước gì đó (quên tên mất tiêu rồi) từng wa đây ở và đòi fải có trực thăng đưa đón để buối tối chàng ngủ ở khách sạn, ban ngày bay đi mút chỉ đâu đó ...trược tuýêt! Và dĩ nhiên, đòi hỏi của chàng đã được khách sạn đáp ứng! Ghê thiệt!!! Hem biết bác này trả bao nhiêu tiền cho đêm đó!

Cái sự VIP của Pelican Hill không chỉ dừng tại những fục vụ thông thường ở các khách sạn mà còn dịch vụ đưa rước tận nơi... không chỉ dùng Limo đâu nha, dùng siêu xe Bentley nữa!

Nhìn từ bên trong 1 khán phòng:



1 góc phòng nàng GC ở hôm đó. Trần gỗ cao tít tắp. Cửa mở ra sân golf tít tắp (trong hình đóng cửa để ánh sáng thêm loãng moạn!). Trong phòng có lò sưởi, buổi tối ngủ ánh lửa bập bùng... cứ như thể đang ở trong 1 căn nhà châu Âu thời xa xưa nào đó. Không lạ vì kiến trúc của khu nghỉ mát là kiến trúc bungalow kiểu Ý.




Một góc phòng tắm:



bồn tắm có cửa sổ nhìn ra ngoài - hem biết vụ gì mà mấy khách sạn năm 5 khoái cái màn bồn tắm với của sổ thía! Bồn tắm đủ rộng cho 2 người tắm chung. Như thể khu vực tắm hoa sen kế bên chưa đủ dư chỗ! Nàng GC vẫn không rõ liệu vụ âm thanh đa chiều bên St Regis chảnh hơn hay vụ bên Pelican Hill có viên caviar dưỡng thể và giá đọc sách (và sách! ak!) bắt ngang wa bồn tắm chảnh hơn!

Hồ bơi ngoài trời ở khu nghỉ mát Pelican Hill. Được giới thiệu là hồ bơi tròn lớn nhất tiểu bang. Nhìn ra xa là sân golf và 1 ốc đảo chi đó! Lần đầu tiên kể từ khi sang US nàng GC nhảy xuống hồ bơi. Lý do là vì tại đây, và không ở các nơi khác, nước được giữ đủ ấm để nàng GC bơi. Và nước hồ là nước muối chứ không fải nước chứa clo-rít nhăng nhít.




Vì nàng GC là khách mời nên khi vô phòng nàng GC thấy trên bàn quà chào mừng: bánh mì nướng, mứt, phô-mai các loại và rượu vang.




Trở lại Beverly Hills, cùng đồng nghiệp đi xem các đầu bếp thắng cuộc trong chương trình Top Chef của đài Bravo biểu diễn ở 1 địa điềm của AT&T. Áo vàng trong hình là đầu bếp Hosea Rosenberg, thắng cuộc trong mùa thứ 5.




tối hôm đó, nàng GC, chàng Hosea và 2 đầu bếp thắng cuộc khác và nhiều người nữa đi ăn tối ở nhà hàng Bazaar ở khách sạn SLS ở Beverly Hills. Gọi họ là đầu bếp thì không thích hợp nữa vì mấy người này bây giờ giống như là super-star trong giới nấu ăn và là sao truyền hình rồi. Vừa vô khách sạn, những người phục vụ nhận ra họ và chào hỏi, hun hít, xin chụp hình, chữ ký tới tấp! Ặk!

Nhà hàng Bazaar fục vụ tapas kiểu Tây Ban Nha. Tức là mỗi món nhỏ xíu đủ lủm vô miệng 1 cái thôi nhưng cả bữa tối fục vụ hơn 20 món. mỗi món đều là "1 miếng nghệ thuật!" Mà nàng GC thì mọi người biết rồi đó, rất yêu nghệ thuật, nhất là nghệ thuật nào mừ bỏ vô miệng ăn được!

Một "miếng nghệ thuật": kem dừa làm đông lạnh bởi khí ni-tơ lỏng



Gõ cái muỗng lên là lớp lạnh bên ngoài vỡ ra và kem tràn lênh láng. Rất kỳ công!

Mỗi món dọn ra tối đó đều cần nhiều công sức như thế. Thật tình mà nói, đi ăn với ai không nói, đi ăn với đầu bếp (nhất là đầu bếp đẹp zai) là 1 kỷ niệm tuyệt vời. Vì họ biết rất nhiều về nghệ thuật ăn uống, giải thích cho mới thấy mỗi miếng, mỗi gia vị đều có đặc điểm và mục đích riêng.


Bé Roofy làm gì mà nằm tè le - mất nết thật!





* * * * * * * *

Trở về đầu trang.


Wednesday, April 29, 2009

Thử tài bạn đọc Tuyết Đen

Ai có facebook mời nhào vô thử tài bạn đọc Tuyết Đen

http://apps.facebook.com/trv-tuyt-en---utlet/?target=home



* * * * * * * *

Trở về đầu trang.


Monday, April 20, 2009

Từ Passat đến Passat

Có thể nói, tiêu tiền vào xe cộ không bao giờ là sự chi tiêu khôn ngoan khi mỗi năm xe ra 1 đời mới hơn. Xe đời cũ cứ thế mà xuống giá ngùn ngụt... Nhất là xe của nàng GC mua năm ngoái, đụng xe năm ngoái và tiền sửa chửa mém bằng tiền mua xe mới. Chỉ trong 1 năm thôi, trị giá của xe đã giảm hơn 1/3 giá ban đầu (ấy là chưa tính tiền sửa chữa sau khi đụng xe). Cho nên, sau khi nhìn lại định giá xe, để ít lỗ nhất, nàng GC bán xe cũ và mua xe mới! Ặck! (logic nghe hơi kỳ quái nhưng si nghĩ kỹ 1 chút và lôi máy tính ra tính căn cứ vào tổng trị giá trong 2 năm, 5 năm và 6 năm và căn cứ theo mức lợi tức tài chính của các ngân hàng đang giảm đến mức tối thiểu vì kinh tế xuống cấp thì hem có kỳ quái mừ là 1 quyết định cực kỳ thông thái!)

Tấm hình này chụp trước khi bán chiếc VW Passat V6 này... mua hồi năm ngoái, đến khi bán đi vẫn còn thơm mùi xe mới... và chạy vẫn xịn khiếp...



và mua chiếc khác... cùng hãng (VW), cùng hiệu (Passat), cùng kiểu (luxury sport sedan), khác màu (chiếc cũ màu metallic green chiếc mới màu gold)... và dĩ nhiên đời mới hơn.


Xe mới nhìn từ bên trong:





* * * * * * * *

Trở về đầu trang.

Saturday, April 4, 2009

Dự lễ trao giải Emmy dành cho thể loại film sinh viên

Khi bạn làm 1 việc gì đó, ở 1 vị trí nhất định gì đó, nhất thiết bạn sẽ có 1 đặc quyền gì đó. Chằng hạn nếu bạn làm bồi bàn ở quán cà fê, bạn ắt hẳn có cà fê uống miễn fí.

Nàng GC cũng vậy, gần đây đọc những bài viết như của nàng Kin (về vụ nàng ấy đi xem trong trường quay chương trình America's Got Talent đó), mới fát hiện ra, khác với nàng Kin, nàng GC xưa giờ đi vô trường quay không fải xếp hàng mấy tiếng đồng hồ vất vả như nàng ấy. Nàng GC nếu có đi vô trường quay, cũng đều vô thẳng cổng - hem có xếp hàng, có chỗ đậu xe miễn fí, vào trường quay được ngồi xem ở hàng ghế VIP được fục vụ nước (thật ra rượu/bia), hay được thỏai mái đi luăng quăng vào khu vực dành cho các người dẫn chương trình... cũng là 1 đặc quyền. Mặc dù còn xa mới đến mức cực đoan như muốn lạm dụng ai được nấy như mấy pác giám đốc giới truyền thông Hàn như thế này, nhưng vẫn là "đặc quyền". Và vì những đặc quyền nhỏ mừ có nhiều động lực để fấn đấu những đặc quyền lớn.

Nói wa, nói lại, đại loại vì nàng GC blog nên bạn đọc blog nàng GC cũng được "đặc quyền" xem những hình chụp không có dễ kiếm - chẳng hạn:

Tuần vừa rồi (hay tuần vừa rồi của tuần vừa rồi - đâu đó cách tuần vừa rồi vài tuần vừa rồi) nàng GC được vé mời đi dự lễ trao giải Emmy. (Dành cho những ai chưa biết - nếu trong điện ảnh có giải Oscar thì trong truyền hình có giải Emmy. Đây là giải thưởng dành trao cho những thành tựu trong các thể loại khác nhau của sản xuất truyền hình). Buổi lễ trao giải nàng GC đi dành cho thể loại film sinh viên. Các đề cử đều từ các trường đại học danh tiếng về khoa đào tạo điện ảnh/truyền hình chẳng hạn USC, hay NYU...

Tuy nói là thể loại film sinh viên nhưng buổi trao giải được tiến hành rất nghiêm túc và các tác phẩm được đề cử đều chuyên nghiệp đến mức đáng ngạc nhiên (chuyên nghiệp đến mức nhiều thứ chuyên nghiệp còn không chuyên nghiệp bằng!!!). Chẳng bỏ việc các sinh viên được đề cử hay thắng giải trong đêm đều được ban giám khảo, các đồng môn đánh giá cao và đặt nhiều kỳ vọng. Những người có mặt trong đêm trao giải, từ 1 năm đến 10 năm tới đây, khả năng rất cao, có thể sẽ có mặt trong danh sách đề cử Oscar hoặc Emmy các thể loại khác. Sự kỳ vọng này không phải vô cớ bởi không ít sinh viên sau khi gặt hái thành tựu từ giải Emmy dành cho sinh viên, đã trở thành những đạo diễn, nhà sản xuất etc... rất thành công tại Hollywood.

Giải thưởng Emmy thể loại film sinh viên không chỉ có giá trị đề cao những tác phẩm nổi bật nhất của giới sinh viên ngành điện ảnh/truyền hình, mà quan trọng nhất tạo điều kiện đưa những tác phẩm của các tác giả trẻ ra giới thiệu đến những hãng truyền hình, tạo điều kiện cho các đạo diễn/nhà sản xuất tương lai được dịp tiếp xúc với các nhà tài trợ, các hãng truyền hình, các hãng film - móc xích quan trọng quyết định việc những bộ film/những tác fẩm truyền hình/điện ảnh có được sản xuất hay không.

Vài hình ảnh từ buổi lễ trao giải:

Chụp từ bàn của nàng GC nhìn lên sân khấu với 2 màn hình tv và tượng giải Emmy:



nhiều diễn viên đang nổi trong các show truyền hình Mỹ được mời tới trao giải... trong đó có chàng diễn viên trong series Hero (trái) và chàng Chris O'Donnell (chàng này hồi xưa đóng Robin trong Batman & Robin).



pác này dẫn chương trình America's Funniest Home Video và gần đây nhất là show truyền hình đang rất rầm rộ tại Mỹ: Dancing with the Stars:




Để kết thúc bài viết, cũng như tất cả các giải thưởng khác, người đạt giải fải leo lên sân khấu cầm giải thưởng trên tay và phát biểu thắng giải. Trích vài lời phát biểu nghe được đêm trao giải:

".... xin cám ơn gia đình, đặc biệt là bố tôi, nếu không có credit card của bố, bộ film này sẽ không bao giờ ra mắt...."
"... tôi đến lễ trao giải cứ đinh ninh chỉ được bữa tối miễn phí (không ngờ được giải)..."
"... xin cám ơn bố mẹ đã nhiệt tình ủng hộ trong suốt quá trình sản xuất, nhất là về mặt tài chính..."


Ặc! hahaha~



* * * * * * * *

Trở về đầu trang.


Monday, March 16, 2009

Roofy Tròn 1 Tuổi

Tuần này có chuyện trọng đại xảy ra: pé Roofy tròn 1 tuổi!



pé được cưng wớ... nhìn quà sinh nhật nè: sách dạy huấn luỵên chó. Thực fẩm để gặm khi cả nhà đi vắng. Dây đeo vai mới bằng suave. Và bánh kem sinh nhật dành cho chó có vị cà rốt. Thêm đèn cầy nữa nha!



make a wish rồi thổi đèn cầy cái coai.... nvrc thổi đèn cầy giùm nên pé Roofy lè lưỡi liếm pé nvrc!
Ặk! Hun hít wớ thắm thiết!



sau màn chụp hình màu mè, bé Roofy bắt lưỡi vô nhắm nháp bánh sinh nhật. Măm!


Chúc mừng sinh nhật pé Roofy!!!


* * * * * * * *

Trở về đầu trang.


Monday, February 9, 2009

CHẤN ĐỘNG: Công bố Kết Thúc Được Che Dấu Kỹ Của Chuyện Tình New York

Giao Chi: eh

Giao Chi: có pé nào vào blog tớ hỏi kết thúc của chuyện tình new york kìa. Nguyên văn: "chị ơi cho em tò mò về kết thúc của chuyện tình New York nha. Theo em đọc thì hình như chị và Ryan không đến được với nhau. Chị có thể cho em biết được không?"

Hà Kin: thế cứ bịa ra cho nó biết

Giao Chi: “chị và anh ấy cưới nhau và có 3 đứa con”

Giao Chi: “sinh 3”

Hà Kin: uh nghe ổn đấy

Hà Kin: 3 đứa con lai đẹp như thiên thần

Giao Chi: "1 đứa da trắng, 1 đứa da đen, 1 đứa da vàng"

Giao Chi: :-D

Hà Kin: khiếp

Hà Kin: có cả da đen hả

Hà Kin: chịp

Giao Chi: thì chàng của nàng mix tùm lum mà

Hà Kin: hung có mix da đen à

Giao Chi: hay sinh 8 đi

Giao Chi: sinh 3 ít wá

Hà Kin: trời ơi

Hà Kin: thế thì nổi lắm

Hà Kin: vào Guiness đó

Hà Kin: 0 đỡ được đâu

Giao Chi: không, có người sinh 8 rồi

Giao Chi: trừ khi sinh 9

Hà Kin: khiếp

Hà Kin: thế cũng 0 được

Hà Kin: sinh nhiều quá mất hình tượng

Saturday, January 24, 2009

Chức mới, công việc mới

Ai đó ở đây, tuần này, chính thức là

Marketing Manager - bộ fận truyền hình cho tập đoàn truyền thông AT & T.


* * * * * * * *

Trở về đầu trang.


Tuesday, December 30, 2008

"Trai Nhảy" - bản fkcafe Nintendo Wii Fit

Hem biết ở Việt Nam có thịnh hành game Wii Fit không vì đi dạo blog ít thấy ai quay lại cảnh chơi Wii Fit cả. Wii Fit của Nintendo khác với các game điện tử khác vì người chơi fải leo lên tấm Wii Fit và dùng trọng lượng cơ thể để điều chỉnh trò chơi trên màn hình. Nói vậy đủ biết fải vừa đứng vừa "dẹo" thế nào để có thể điều khiển trò chơi.

Trong video clip, Charles đang chơi trò Hula Hoop (lắc vòng) - nhìn vậy đủ biết game này không dễ chơi:

Phần 1:




Phần 2:



Phần cuối:



Sau khi xem Charles lắc vòng, xin mời click vào đây ủng hộ film ngắn của anh Phanxine!


* * * * * * * *

Trở về đầu trang.


Sunday, November 30, 2008

Bế Quan Luyện Chưởng

... bắt đầu từ thứ 2 này.

Nhằm nâng cao năng suất làm việc, mới tậu:



Đồ làm bắp rang tại nhà!!!


Nhân dziên rửa chén kiên nhẫn đứng chờ thời... heh~ trong khi viết cái entry này, miệng đang nhai popcorn chóp chép. Măm! măm!
* * * * * * * *

Trở về đầu trang.

Thursday, November 27, 2008

Tuyết Đen 2 - trích đoạn chương Tương Ngộ

Tình hình là nhìn lịch 2009 công việc lung tung tứ tán, đủ chuyện để làm, nàng Giaochi thấy hem thể nào có thời gian viết hết bộ Tuyết Đen rùi... biết đâu đấy tốt hơn cứ dừng ở chương 18!


Để đền bù công sức mọi người chờ 1 năm nay, hum nay nàng Giaochi sẽ post thêm trích đoạn đã viết cho bà con đọc đỡ ghiền. Phần dưới đây là trích đoạn chương Tương Ngộ... khoảng chương 23, 24 gì đấy - đây là lần gặp không-chính-thức đầu tiên của Vạn Độc Vương và Đông Tử sau khi chia tay ở chương 18. Nàng GC rất kết chương này vì rất mùi mẫn! (tự khen)


Tuyết Đen


2008 - trích đoạn chương "Tương Ngộ"


... thấy tình hình căng thẳng, Hạ Liễu đánh trống lãng:


“Đông Tử, tỉ có bíêt kiến trúc của Bạch tướng phủ nổi tiếng nhất là gì không?”


Những ngày tại Bạch tướng phủ, ngoài việc chưa hề được gặp Bạch tướng quân và Hồng cô cô không ngừng xoi mói Đông Tử, còn lại rất thỏai mái dễ chịu. Hạ Liễu ân cần hàng ngày đến dẫn Đông Tử và Xuân Thu đi tham quan khắp nơi.


Bạch tướng phủ rộng lớn, tọa lạc trên ngọn đồi xung quanh rừng rậm xanh ngát. Bên trong các toà nhà và kiến trúc rất tráng lệ. Xuân Thu và Đông Tử từ khi đến Bạch phủ không ngừng trầm trồ. Hạ Liễu khẽ cười:


“Bạch tướng phủ là quan thanh bạch, không sống hưởng thụ xa xỉ… so với những quan gia khác, phủ rất khiêm tốn, không có nhiều kỳ tích kíên trúc để hưởng ngoạn.”


Tuy nói là thế, nhưng nếu đến Bạch tướng phủ, không thể không nhắc tới Liên Bái Hồ.


“Liên Bái Hồ của Bạch phủ, có thể nói là mỹ cảnh có một không hai” Hạ Liễu giới thiệu, ánh mắt mềm sáng niềm tự hào. Hạ Liễu là con nhà quan, từ nhỏ được học võ, trau dồi văn, thơ, địa lý, tướng số. Tuổi còn trẻ nhưng kiến thức nàng uyên bác.


“Đông Tử và Xuân Thu tỉ có yêu thích kiến trúc địa lý? Bạch tướng phủ có Liên Bái Hồ, nhị tỉ có biết vì đâu?”


Đông Tử lắc đầu, nàng chẳng biết gì về xây dựng, nhà cửa hay vườn tược cả. Xuân Thu vốn đọc nhiều nên ít nhiều hiểu biết hơn:


“Người ta từ thữơ sơ khai, từ ở hang động đến nay đã tự dựng nhà, xây thành. Trước là để trú chân tránh thiên tai, tự lập khoảng không gian riêng, sau còn thể hiện tư duy tình cảm, thậm chí là dấu ấn của trí, lực, dũng, nghĩa từng nền văn minh. Cuộc sống con người ngắn ngủi thấy đó tóc đã bạc, sinh lão bệnh tử thật mong manh…”


Con người yếu ớt, cuộc sống qua nhanh. Như gió như mây, tồn tại rồi diệt vong… như trang sách lật nhanh trước gió, có còn ai nhớ đến những gì đã qua? Những thứ chống chọi với thời gian, đôi khi là dấu ấn thành quả con người đạt được. Không phải tự dưng mà các bậc hùng cường xây thành, lập điện, đem những tinh hoa văn hóa truyền đạt vào kiến trúc, để lại dấu ấn của mình lại hậu thế. Nhìn cảnh mà biết đến người.


Đại phu nhân của Bạch tướng phủ, Vương Huyền Liên, là bậc hiền thê hiếm có trong thiên hạ. Từ sắc diện đến tính cách, lối sống, cách hành xử của bà đều khiến người đời ngưỡng mộ. Bạch tướng quân ra trận xa nhà thường xuyên, một tay bà gánh vác trong ngoài để ông yên tâm bảo vệ sơn hà. Bạch tướng quân về, mang theo Thất, bà cũng dịu dàng chấp nhận, bất cứ người trong cung dè bỉu về thân phận và xuất xứ của người vợ thứ hai. Bà sinh quý tử cho Bạch tướng phủ, lại một tay nuôi nấng nhị thiếu gia Bạch Phong và tiểu thư Hạ Liễu cho Thất, rồi quên mình, cố cứu mạng cho đứa trẻ Bạch Phong mà qua đời khi tuổi còn xuân. Bạch tướng quân, đối với người vợ này kính trọng và nhung nhớ không thôi. Từ ngày Liên chết, ông đã cho người xây hồ sen nơi bà rơi xuống thành Liên Bái Hồ, trước để tỏ lòng thương tiếc người vợ sau để nhắc nhớ cho nhân gian, phẩm hạnh tố chất hiếm có của bậc hiền thê họ Vương.


Liên Bái Hồ giữa phủ tướng quân được xây bởi hàng trăm kỳ tài kiến trúc và thợ chạm khắc các nơi. Bờ hồ viền đá hoa cương, tỏa rộng thành hình đóa sen. Bốn mùa sen súng trong hồ tỏa hương thơm ngát. Mặt hồ phủ xanh cánh sen, những cánh hoa cong nhô lên như những bàn tay thiếu nữ múa vũ điệu uyển chuyển trước gió.


Giữa hồ, hàng trăm tượng đá hoa cương tạc hình chân dung phu nhân Vương Huyền Liên có kích thước như người thật được xếp đặt thành một trận đồ. Từ trên nhìn xuống hồ có hình một cánh hoa sen, những bức tượng trắng lấp lánh xếp thành những đài hoa. Các bức tượng tạc hình phu nhân, hai bàn tay trước ngực xòe rộng ôm lấy chĩnh dầu hình đóa sen. Đêm đêm, gia nhân chăm đèn trên những chĩnh dầu này khiến những bức tượng tỏa sáng, độ bóng của đá hoa cương phản chiếu ánh đèn ánh nước lung linh.


Hồ Liên Bái ban ngày thanh khiết, đêm tĩnh lặng. Người đến hưởng ngoạn nhìn những đóa sen, nhìn các bức tượng đá, nhớ đến phu nhân họ Bạch, người trần mắt thịt mà như bồ tát hiện thân.


Một đêm mát trời, Hạ Liễu chèo thuyền tre giữa hồ cho Đông Tử và Xuân Thu nhìn ngắm các bức tượng. Mùi hoa ngào ngạt không gian. Đèn lồng trước thuyền đong đưa. Đông Tử với tay hái một đài sen, nhâm nhi vị ngọt của hạt sen trong miệng, thầm nghĩ chính hồ này, ngày xưa, Bạch Phong bị kéo xuống và bắt mất đi, từ đó lưu lạc giang hồ dưới các tên mà người người ghét bỏ: Vạn Độc Vương.


Vạn Độc Vương, bây giờ huynh đang ở nơi nào… nếu ngày đó không bị bắt mất đi, giờ có lẽ đang ở Bạch tướng phủ chèo thuyền sen.


“Thợ điêu khắc của kinh thành, hình như đã tạc những hình ảnh khác nhau của Bạch phu nhân!”


Xuân Thu nhận xét, cắt dòng suy nghĩ của Đông Tử. Theo tay Xuân Thu chỉ, Đông Tử nhíu mày so sánh giữa hai tượng giữa hồ. Cùng một người phụ nữ, cùng một tư thế cầm sen, thế nhưng một lọat tượng lại có vẻ đầy đặn phổng phao hơn lọat tượng còn lại. Một lọat tượng phu nhân Vương Huyền Liên mắt khép hờ, gương mặt hiền từ đôn hậu khẽ mỉm cười. Lọat tượng kia dáng đầy đặn, ánh mắt dài nét mặt rất giống Hạ Liễu và nụ cười không rõ cười hay dỗi, phong thái đầy mê hoặc.


“Liên phu nhân lúc sinh thời có lẽ là một mỹ nhân! Hiền từ nhưng cũng thật cuốn hút”


Xuân Thu nhận xét. Hạ Liễu đồng tình


“Vâng… ngày muội nhỏ… cứ nghĩ đó là hai người khác nhau! Có khi muội nghĩ một tượng là mẹ Liên, một là mẹ Thất… Thế nhưng có hỏi, phụ thân cũng không trả lời”


Mái chèo bì bõm. Đông Tử nghiêng mình nhìn xuống dòng nước. Gương mặt nàng phản chiếu xuống mặt nước. Bóng nước phản chiếu ánh trăng và ánh đèn lấp lánh. Ánh mây dưới bóng nước trôi dập dờ. Hương hoa ngọt ngào.


Đột ngột, có mùi xú uế xộc vào mũi, từ dưới hồ, một bóng đen vụt lên, hai tay căng sợi thép trên tay. Nước theo sợi thép nhiễu từng giọt. Bóng đen quất dây thép, hạt nước bắn tung tóe, tiếng gió rít vi vút.


“Cẩn thận!” Đông Tử hét. Hạ Liễu thóăt cái đã rút mái chèo lên đỡ. Bóng đen nhảy phốc lên một bức tượng, là gã quấn khăn đen khắp người, bịt kín mắt mũi cùng trang phục với những kẻ từng xuất hiện cùng kiệu mời ở võ đường Lưu gia. Tên bịt mắt vung tay, thế đánh quen thuộc. Đông Tử ôm lấy Xuân Thu đẩy em sang một bên tránh sợi thép sắc bén quất ngang thuyền.


“Phựt, phựt” thêm hai nhát phóng bén gọn. Thuyền nứt một đường dài, nước tràn vào khoang. Đông Tử đẩy Xuân Thu cho Hạ Liễu, một mình phóng lên bức tượng gần nhất.


“Hạ Liễu, đưa Xuân Thu khỏi đây!”


Phỏng đoán hắc y nhân chắc là người của Dược Nhi phái đến, chỉ múôn giết Đông Tử thôi. Xuân Thu không có võ, Đông Tử phải rời càng xa em càng tốt. Nghĩ đến đó, Đông Tử dẫm lên những bức tượng hoa cương phi thân ra xa.


Quả nhiên mục tiêu của hắc y nhân là Đông Tử, hắn bỏ lại Hạ Liễu và Xuân Thu, phốc theo tung dây thép truy đuổi Đông Tử sát nút.


Hắc y nhân bịt mặt này, người của Sinh Tử Dược Cốc không rõ cấp bậc nào mà thủ pháp nhanh nhạy, chiêu thức hung tàn. Cặp mắt và cả người bịt kín trong lớp vải mà không hề vướng víu, nhãn lực cũng không bị cản trở. Đông Tử phi thân đến đâu, hắn tung dây thép theo tấn công đến đấy. Dây thép mảnh như sợi chỉ nhưng từng nhát phóng ghim vào đá hoa cương phừng phực. Công lực quả thật kinh người.


Đông Tử chân lướt trên các bức tượng vất vả nhảy tránh dây thép chém tới trái phải. Vừa tránh được vài chiêu, Đông Tử khựng lại giữa hồ. Tim đập liên hồi. Một hắc y nhân thứ hai đứng lừng lửng trên một pho tượng. Hắc y nhân cao lớn, bịt mặt chừa đôi mắt nhưng trong bóng tối đang trùm xúông bờ hồ, những ánh đèn leo lên trên tay các bức tượng không đủ nhận rõ ánh mắt là chánh hay tà. Hắc y nhân thứ hai mặc áo chòang rộng, tất cả một màu đen. Áo theo gió bay phấp phới.


Một tên bịt mặt đã mệt, lại thêm tên thứ hai, Đông Tử đổi hướng nhảy vòng sang mép hồ, co mình lấy thế nhảy khỏi hồ sen, đu qua lan can. Hạ chân xuống hành lang, Đông Tử định bụng sẽ co giò chạy càng nhanh càng tốt ra khỏi tầm truy đuổi của cả hai tên.


Lạ thay, tên thứ hai không truy đuổi mà thoắt một cái phi thân lên cao chặn ngang đường tên bịt mắt. Gã bịt mắt phóng dây thép tấn công, hắn rút thanh đoản kiếm ra đỡ gọn. Dây thép quấn lấy đoản kiếm. Gã bịt mắt ghị tay, dây thép bẻ thanh đoản kiếm xóay cong như thể đồ chơi. Hắc y nhân cao lớn không nao núng, lại phi thân gần hơn, một tay nắm chặt thanh đoản kiếm tay kia giật dây thép ra khỏi tay đối thủ. Hắc y nhân phi thân đến đâu, hình như có vòng công lực xung quanh hắn tỏa ra khiến sợi dây thép đông cứng, những giọt đá từ đâu bám đầy dây thép như thể sợi dây thép đã bị giăng trời giữa mùa đông giá rét.


Hắc y nhân tấn công, tên bịt mặt lùi nhiều bước phốc trên những bức tượng hoa cương xem chừng đang túng thế.


Đông Tử định bụng bỏ chạy nhưng nhìn thấy cảnh đôi co thì lại nghi nghi ngờ ngờ. Xem ra hai kẻ không cùng một phe. Lại thêm có gì đó ngờ ngợ về người bịt mặt áo choàng đen. Nhất là cách hắn di chuyển và thế phi thân, vừa nhẹ nhàng như gió thoảng vừa mãnh liệt như bão táp đông hàn. Đông Tử đứng nhìn, mắt dán vào từng chuyển động của người bịt mặt mà không dám tin vào mắt mình, hai chân cứ dán chặt xuống nền không động đậy được.


“Tõm”


Tên sát thủ bịt mắt đánh dây thép rơi tùm xuống hồ đánh thức Đông Tử khỏi cơn sững sờ. Hắc y nhân áo chòang đen dừng trên bức tường hơi quay đầu nhìn Đông Tử rồi một bước phốc đi.


Đông Tử hét lớn


“khoan đã!”


Hắc y nhân không dừng bước, xoay người nhảy qua sân, nhịp chân trên những cành sen giữa hồ rồi vụt sang hành lang đối diện như thể rất thông thuộc bố trí của Bạch Tướng phủ. Đông Tử phi thân theo. Thủ pháp của người này nhẹ nhàng và nhanh gọn lạ thường. Đông Tử và hắc y nhân kẻ đuổi người tránh luồn lách giữa hành lang ven bờ hồ sen. Đông Tử nhờ có công lực của Hỏa Hầu Quái mà phi thân cũng nhanh nhẹn thế nhưng vẫn khó khăn lắm mới không mất dấu kẻ bịt mặt.


Đến cuối hành lang, hắc y nhân dẫm chân lên thành lang cang tung mình lên cao. Những cánh hoa sen trong hồ trong một phút như bất động khi người này đáp nhẹ nhàng xuống bức tượng hoa cương giữa hồ. Bước nhảy mạnh như bão táp mà gọn nhẹ đến mức ánh đèn trong tay bức tượng không chút rung động.


Hồ rậm sen, gió đưa hương hoa thơm ngát, những bức tượng trắng tưởng niệm đại phụ nhân Bạch tướng phủ đứng im lìm. Hắc y nhân dừng lại đôi phút trên bức tượng, áo choàng tung phần phật. Hắc y nhân chần chừ, không rõ muốn dứt đi hay còn lưu luyến.


Đông Tử nôn nóng, không thể đằng phong hay lướt trên ngọn sen, thấy bước nhảy dài của hắc y nhân không khỏi lúng túng, nàng hiểu rõ chỉ một bước phi thân tương tự thôi, hắc y nhân sẽ hoàn toàn vuột mất. Đông Tử vận hết sức, cố gắng tung mình lên cao, định bụng sẽ gọn gàng đáp xuống cạnh kẻ áo đen. Nào ngờ, sức có thừa, công lực không thiếu nhưng kỹ năng quá kém, bước nhảy dài của Đông Tử tính toán thế nào vẫn không chính xác, thay vì đáp xuống bức tượng hoa cương, lại nhắm ngay mặt nước mà hạ xuống.


Đông Tử chới với. Những cành sen rung rinh, mặt nước phía dưới, cứ ngỡ người đã ngã ùm xuống ao. Nào ngờ, hắc y nhân từ khi nào đã tiến lại, ôm lấy Đông Tử đỡ lấy nàng. Đông Tử định thần, thấy mình trong vòng tay Hắc Y Nhân vội vàng đẩy hắn ra rồi nhân thế ra chiêu tấn công. Hắc y nhân không tẩu thóat mà nhẹ nhàng đỡ.


Giữa hồ sen, Đông Tử và Hắc Y Nhân người đánh kẻ nhường, tiến lùi trên những bức tượng.


Hoa sen trắng muốt, hoa sen ửng hồng, hoa sen tím, cánh lá xanh. Liên đài soi bóng. Trăng ngả màu nước lung linh. Gió khua thanh diệp, song lư quẫy đuôi dưới hồ. Cảnh trí mỹ mãn, đêm hưởng ngoạn. Người đánh mà kẻ không màng.


Đông Tử ra chiêu, hắc y nhân đều dễ dàng đón được. Nhẹ nhàng gạt ra, không chút lực. Đối đầu mà không sát, trực diện mà chẳng ra tay.


Nhìn thấy hắc y nhân đấu với kẻ quăng dây thép, lại thấy cách người này phi thân Đông Tử đã tự hiểu mình võ công chênh lệch, nội công thua sút, không phải đối thủ của Hắc Y Nhân. Thế nhưng giáp mặt, cách tiến không tiến, lùi chẳng lùi của kẻ xâm nhập mà nội huyết trong người Đông Tử cứ sôi lên, càng cố ra tay quyết tấn công cho được. Muốn vô hiệu hóa hắc y nhân, gỡ tấm khăn che mặt ra nhìn cho ra lẽ. Có thể nào đây là…


Đông Tử ra đấm, hắc y nhân đột ngột giữ lấy cánh tay nàng rồi chỉ một thế xoay nhẹ, Đông Tử mất đà ngã ra sau, lưng dựa vào ngực hắc y nhân. Hắc y nhân chòang tay giữ lấy cánh tay Đông Tử, cứ thế ôm chặt Đông Tử vào người không cho giẫy giụa.


Song lý quẫy đuôi, tung người hớp ánh trăng. Những hạt sen rời đài chạm mặt nước tí tách.


Trên bức tượng thạch giữa hồ, Đông Tử bị giữ chặt trong vòng tay kẻ áo đen. Tim đập rộn. Hơi thở dồn. Hắc y nhân bờ vai rộng, vòng tay ôm lấy Đông Tử, dưới lớp áo và găng xiết lấy cơ thể nàng.


Hắc Y Nhân hơi cúi người, chạm vào tóc Đông Tử, nới nhẹ vòng tay. Hắc y nhân không vô hiệu hóa Đông Tử nữa mà chỉ là cái ôm nhớ nhung trìu mến. Thân nhiệt ấm, vòng tay êm. Đông Tử sững sờ.


Hắc y nhân chạm nhẹ vào má Đông Tử. Gương mặt hai người tựa nhau qua tấm khăn che mặt đen. Đông Tử như hóa đá không thể quay đầu nhìn.


Hàng mi kẻ áo đen phết nhẹ lên thái dương Đông Tử. Một mùi thảo dược ấm xen liên hương ngào ngạt.


Quen thuộc.


Cảm giác đã không lầm. Linh tính không sai. Dù chỉ nhìn thoáng qua và trang phục rất khác nhưng rõ ràng đây chính là…



Ánh nhìn Đông Tử dán chặt như đông xuống mặt hồ. Chênh vênh trên mép nước, một đóa sen trắng run rẩy đọng những hạt tuyết đen. Gió tung áo choàng hắc y nhân, bụi tuyết theo đó cũng tung đen trời.


Nước mắt trượt dài trên má, Đông Tử sực tỉnh xoay người nhìn thẳng vào hắc y nhân:


Đôi mắt với hàng mi dài, cái nhìn ướt ánh trăng. Thân thuộc.


“Phong ca… là huynh…” Lời không rõ có cất lên không mà tim đã vội kêu tên.


Hắc y nhân nhíu mày, lui một bước, xõai rộng tay, ngã người ra sau, chìm mất tăm xuống làn nước. Cánh sen xô vào nhau hoang mang.


Nước dừng sóng gợn. Những đài sen vẫn trút hạt tí tách. Hạ Liễu bắt kịp, hớt hải chạy đến bên hồ thấy Đông Tử trên bức tượng thạch giữa hồ. Gió lay hoa, váy áo tung bay. Ánh trăng sáng rực gương mặt. Nước mắt hai dòng mà đôi môi hé nụ cười hạnh phúc.


Hắc y nhân đó là… Vạn Độc Vương … chính là Vạn Độc Vương.


* _* _*



(note to self: if re-write doan nay, need to replace identifying words for 2 men in black. Differentiate Hac y nha = VDV. Ke ao den/ga bit mat = the bad guy).


* * * * * * * *

Trở về đầu trang.

Vio-lông

Ai đó ở đây vừa được đem đi cắt lông. Trong ảnh, đang bon chen tập đàn:





* * * * * * * *

Trở về đầu trang.

Monday, November 10, 2008

Con gái

Con gái Việt Nam:

"Đời người con gái chỉ biết khi yêu, yêu nồng thắm
Thì tại sao em nước mắt cho đớn đau
Nỗi hận sầu, em chỉ biết có mỗi anh thôi
Cho dù anh chót đắm say với ai
Em vẫn yêu vẫn đợi chờ" - Sa Mạc Tình Yêu

Con gái Mỹ:

"
I hope you hang yourself with your H&M scarf
While jacking off listening to Mozart"
(em mong anh treo cổ tự tử với cái khăn quàng hiệu H&M, trong khi thủ dâm nghe nhạc Mozart...)- Ur So Gay - Katy Perry




* * * * * * * *

Trở về đầu trang.