Thiên Tình Sử trong 10 phút
Giaochi 2010-
“Tôi có thể vào được không?” Chàng hỏi
Chàng trai đó có đôi mắt màu xanh bạc...
Mắt người thì không thể màu bạc được... chỉ có contact lense màu... Mà ngay cả, không phải contact lense màu thường dùng hàng ngày, loại contact lense hóa trang… loại contact lense rẻ tiền cho những lễ hội trẻ con kiểu Halloween… Màu xanh bạc này, có lẽ hơi khác Halloween một chút, những tia bạc đan xen xanh tỉ mỉ như thể tinh thể mắt người. Không rõ cặp contact này bán ở đâu và phải tốn bao nhiêu mới mua nổi.
Nhưng đàn ông con trai mà đeo contact lense thì… Chậc, Nàng ghét nhất. Bọn con trai mới lớn, vừa nhiễm cái thói bọn nó gọi là “metro”… nam không ra nam, bóng cũng chẳng phải bóng. Ra đường sực nức nước hoa và tóc tai vuốt keo cứng.
Cũng may, ngoại trừ cặp contact lens ra chàng chẳng “metro” lắm. Ngược lại, áo khóac ngả màu, sơ mi trắng và quần jean bạc màu, đôi giày phủ một lớp bụi. Mái tóc đen còn vương cát. Có vẻ chàng đã vội vả đánh bóng bề ngoài nhưng lớp bụi dày qua ngày tháng đã thấm sâu vào làm hoen ố từ vải áo khóac đến đôi giày. Cả người tóat vẻ phong sương, trong khi đôi contact lense hét chữ “metro”, một sự kết hợp đầy mâu thuẫn. Thế nhưng, ở chàng tóat lên sự thành thực và thân thiệt đến thôi miên.
Chàng bấm chuông hai lần, nàng từ tầng hai chạy xuống, vừa chạy vừa xỏ vội áo khóac và đeo đôi hoa tai.
“Anh tìm ai?”
“Đây có phải là nhà của cô K?” Chàng hỏi, hơi ngạc nhiên khi nàng mở cửa.
“Vâng, đúng rồi… K là bà của em… nhưng bà đã mất lâu lắm rồi… từ khi em mới 4 tuổi” Nàng trả lời, không khỏi ngạc nhiên. Nét sững sờ thoáng qua gương mặt chàng. Chàng chạm tay vào thành cửa, như thể cần điểm tựa để giữ vững mình.
“K là một người rất thân thiết của tôi… Tôi có thể vào được không?”
Chàng chỉ khoảng đôi mươi. Nàng cũng thế. Chắc hai người chỉ chênh nhau vài ba tuổi. Bà nàng mất khi nàng bốn tuổi, thử hỏi sao có thể quen chàng.
“em có việc phải đi bây giờ, anh quay lại được không?”
“Tôi ở nơi xa đến, lại phải đi ngay… chỉ định ghé thăm một chút rồi đi, không biết có dịp nào quay lại. Tôi vào ngồi một chút được không?”
“Bố em vừa gọi điện… có việc gọi em phải ra gặp… bây giờ chắc bất tiện lắm…”
“Bố của cô… là ai nhỉ?” Chàng cúi mặt, mắt ánh lên nét tò mò.
Nàng nói họ tên bố của nàng, họ bắt đầu bằng chữ M… Một dòng họ danh giá nhiều thế hệ trong khu vực này. Chàng nhếch môi…
“À dòng họ M… Chúng ta có bà con xa đấy… tôi cũng họ M… tôi có bà con với MM và DM”
Nàng nhìn chàng dò xét… có thể chàng nói đúng… Gương mặt chàng, quả thật có nét giống người trong gia đình. Đôi mày sậm, cái mũi hài hòa giữa đôi mắt sáng và khóe môi cong, những đường nét khiến người ta nhìn ngắm.
“Được, anh vào đi… nhưng chỉ một chút thôi, em phải đi có việc…”
Chàng chậm rãi theo chân nàng… Dòng họ M đã hơn bốn đời sống tại đây. Ngôi nhà đã cũ nhưng nguy nga như một lâu đài. Dòng họ M không giàu có, nhưng là trí thức khá giả.
“Em là cháu nội hay ngoại của bà K?” Chàng hỏi… đảo mắt nhìn quanh phòng khách như thể tìm lại nét thân quen.
“Cháu nội… Bà kết hôn với ông LM…”
“À… anh của DM…” Chàng nhếch môi… Rõ ràng chàng có biết dòng họ M.
“Nơi đây thay đổi nhiều quá…” Chàng nói, gần như thở dài. Nét buồn dừng trong đôi mắt.
“Vâng… từ khi ông cố mất, ông cậu MM đã thay đổi toàn bộ nội thất căn nhà…”
Chàng ngồi xuống ghế giữa phòng khách. Tay ôm mặt. Nàng rót nước mời nhưng chàng xua đi.
“Cô có hình của gia đình không nhỉ?” Chàng hỏi. Nàng gật đầu với tay lên tủ lấy khung hình. Nàng chỉ tay…
“Đây là bà khi còn sống… còn đây là bố, mẹ…ông cậu DM, MM… đây là em trai của em…”
Chàng cầm khung tranh trên tay, đôi môi như nở nụ cười nhưng cũng có vẻ chát chúa.
“anh liên hệ thế nào với bà em?” Nàng hỏi.
“à… có liên quan tới A M” chàng trả lời miễn cưỡng.
“A M?” Nàng hỏi. Nàng chưa bao giờ nghe đến tên người này.
“A M là em trai của M M, là con trai giữa, anh của D M lẫn ông em LM” Chàng nói, gương mặt hơi biến sắc.
Nàng lắc đầu… chưa từng nghe qua… bao nhiêu năm xem qua phả hệ hay hình chụp xưa cũ trong gia đình cũng chưa hề thấy mặt.
Ánh mắt chàng quắc lên, cái nhìn thân thiện biến mất.
“A M và bà của em ngày xưa từng là người yêu của nhau…” Chàng hạ giọng “Nhưng K cưới em trai của AM!” Nói đến đó chàng dừng lại. Nàng hỏi thêm vài câu. Chàng tên gì, ông A M giờ ở đâu thế nhưng chàng ngồi bất động chìm trong suy nghĩ.
“Em phải đi…” Nàng nói… sự im lăng khiến nàng ngột ngạt… “bố em gọi lúc nãy, nghe nói mấy người xây dựng bên khu đất nhà tìm thấy gì đấy…”
“Khoan đã” Chàng chợt đứng lên, chộp lấy tay nàng. Nàng hốt hỏang vung tay chàng ra nhưng chàng hiển nhiên mạnh mẽ hơn, giữ chặt lấy vai nàng. Nàng co người hỏang sợ. Thật ngu ngốc đã mời một người lạ vào nhà. Chàng đẩy nàng xuống ghế và nghiêng người ghìm nàng xúông. Nàng nhắm chặt mắt, nghiến chặt răng. Những hình ảnh trộm cướp hãng hiếp trên báo, đài từ đâu vụt qua mắt nàng. Nhiều phút trôi qua. Chàng vẫn dùng sức giữ nàng trên ghế. Tay bịt ngang miệng không cho nàng la hét. Đôi mắt bạc nhìn nàng hau háu. Mày cau, môi mím chặt. Thế nhưng chàng không hề cạ người lên cơ thể nàng. Chàng chỉ nhìn.
Bàn tay đè lên miệng nàng nới lỏng, vuốt ve gương mặt nàng. Đôi mắt tròn sáng lóng lánh của thiếu nữ hai mươi tuổi. Cái mũi thanh tú hài hòa với đôi môi cong.
“cô bé xinh đẹp lắm… vì bà em ngày xưa rất đẹp…”
Rồi chàng nhẹ nhàng buông nàng ra. Đứng dậy bước ra ngoài. “Xin lỗi…”
Nước mắt nàng nhòe nhọet. Nàng chạy xổ ra ngoài. Co giò phóng ra xe rồi đạp ga hết cỡ. Nàng dừng xe ở bờ đường. Thóang thấy bố nàng và ông cậu M M đứng giữa nhóm công nhân xây dựng, nàng chạy bổ lại. Thế nhưng bố nàng và ông cậu lại mặt lại cắt không giọt máu. Cứ như còn gặp chuyện gì hỏang hốt hơn cả nàng.
Nghe nói đám công nhân xây dựng hôm nay, trong khi đào xuống đất dòng họ đã tìm thấy một xác chết.
“Nhưng còn tươi như người còn sống… một thanh niên trẻ…” Họ nói. “quấn trong vải liệm, quần áo bình thường… Có cây thánh giá xuyên qua người. Bọn tôi gỡ cây thánh giá ra mang xác lên. Vừa đi gọi cho nhà họ M quay lại thì xác chết đã biến mất!”
“Nhảm nhí… cậu ông M M la to. “đừng bày trò mê tín dị đoan” Ông hậm hực quay đi. Ông hối “Đi về nào”
Một công nhân nói với theo “không phải tụi tui bịa ra đâu… xác chết đó mặc áo khóac nâu, áo trắng bên trong với quần jean và giày nâu! Bên cạnh còn có một tấm bia đề chữ A M…rõ ràng là họ M nhà ông!”
Nàng nghe miêu tả thế thì liên tưởng đến chàng mà rụng rời nhưng cũng theo ông cậu về nhà.
“A M… có bà con cháu chắt gì không hả ông?” Nàng hỏi.
Cậu M M gạt phắt đi. “Không”
“ngày xưa có phải A M là người yêu của bà cháu?” Nàng lại hỏi.
Lần này ông hét to:
“Mày nghe ở đâu cái tin gì thế? A M đã chết lâu lắm rồi! Từ hồi còn trẻ không có vợ con gì. Không biết chôn ở đâu nhưng làm sao có trò cái xác còn như người sống được”
Thế ra có thật có người ông tên là A M.
“Người đó có phải cao khoảng…” Nàng gặng hỏi, cố tìm lời để miêu tả chàng chính xác nhất.
Ông cậu M M càng nghe tả mặt càng biến sắc. Đến khi xe dừng bước xúông thì ngã ngửa ra ngất đi.
Chuyện từ xưa nay dấu kín… Dòng họ M có người con trai bị hóa thành ma cà rồng. Chàng bị chôn sống và xóa hết tên tuổi trong phả hệ…
... nhưng chàng chưa hề chết đi…
* * * * * * * *
Trở về đầu trang.



















